Hướng dẫn lên đồ "bất tử" cho anh em chạy xe máy về quê ăn Tết: Ấm - An toàn - Vẫn đẹp trai

Hê's lô hê's lyly! Lại là mình đây.

Chắc là cũng lâu lắm rồi mình không ngồi xuống gõ lạch cạch vài dòng tâm sự với các bạn. Cơ mà hôm nay không khí Tết nó ùa về kinh khủng quá rồi. Nhìn lịch đã thấy ngấp nghé 25, 26, 27 Tết. Giờ này chắc anh em đang rục rịch dọn dẹp phòng trọ, gói ghém đồ đạc để chuẩn bị cho chuyến "hành hương" vĩ đại nhất trong năm: Về quê ăn Tết.

Với những anh em team "xe khách" hay "tàu hỏa" thì mình không bàn nhé, lên xe ngủ một giấc là về đến ngõ. Nhưng với những chiến thần chọn cách chạy xe máy như mình (vì say xe, hoặc vì muốn chủ động, hay đơn giản là thích cái cảm giác gió tạt vào mặt) thì câu chuyện nó lại khác hoàn toàn.

Chạy xe máy về quê ăn tết
Ảnh minh họa: Cảm giác "phượt" về quê nó phê nhưng cũng tê tái lắm (Nguồn: Internet)

Đặc biệt là cái thời tiết miền Bắc tầm này, sáng nắng, chiều mưa, tối rét buốt tận xương tủy. Chạy 10-20km thì không sao, chứ đóng một mạch 100km - 200km hay 300km về quê mà mặc không chuẩn là xác định về đến nhà ốm nằm bẹp dí mất toi cái Tết.

Sau bao nhiêu năm chinh chiến cung đường Hà Nội - Quê nhà (cũng ngót nghét 6-7 năm rồi chứ ít gì), nếm trải đủ combo mưa phùn gió bấc, tay chân tê cứng, hôm nay mình xin phép chia sẻ lại cho anh em kinh nghiệm xương máu để chọn bộ giáp (quần áo) chuẩn chỉ nhất ngày 27 Tết nhé.

Vào việc thôi!

1. Đừng tin vào Dự báo thời tiết, hãy tin vào cảm giác của "người từng trải"

Anh em đừng có nhìn trời Hà Nội hôm nay hửng nắng mà chủ quan nhé. Cái lạnh khi anh em ngồi yên trên xe máy, lao đi với tốc độ 50-60km/h nó khác hoàn toàn với cái lạnh khi đi bộ ra đầu ngõ mua gói mì tôm. Gió nó lùa vào thì cứ gọi là "thấu tim gan".

Kinh nghiệm của mình là: Thà nóng thì cởi bớt, chứ lạnh là không có gì để đắp thêm đâu.

2. Công thức "củ hành tây" (Mặc nhiều lớp mỏng hơn là một lớp dày)

Ngày xưa mình hay mắc sai lầm là khoác đúng một cái áo phao to sụ bên ngoài, bên trong mặc mỗi cái áo phông cộc tay. Kết quả là gió nó vẫn lùa qua khe khóa áo, lạnh buốt bụng. Chưa kể đi đường lúc dừng lại nghỉ ngơi thì nóng, cởi ra thì lạnh, rất dễ ốm.

Combo hủy diệt mình hay dùng mấy năm nay, anh em tham khảo nhé:

  • Lớp trong cùng (Skin): Áo giữ nhiệt. Đây là món "bảo bối" rẻ tiền nhưng hiệu quả cực cao. Anh em ra chợ hay vào mấy shop quần áo bình dân mua loại ôm sát body ấy. Nó giúp giữ thân nhiệt, thấm mồ hôi (vì đi xe căng thẳng vẫn đổ mồ hôi nhé) và không làm gió lùa trực tiếp vào da.
  • Lớp giữa (Mid-layer): Một chiếc áo nỉ (sweater) hoặc áo len cổ lọ. Cá nhân mình vote áo nỉ có mũ (hoodie) vì cái mũ trùm của nó cực lợi hại khi anh em đội mũ bảo hiểm lên, che được phần gáy - chỗ rất dễ bị trúng gió.
  • Lớp ngoài cùng (Shell): Đây là lớp giáp quan trọng nhất. Tuyệt đối không mặc áo dạ hay áo len ra ngoài cùng nhé, bụi bám kinh lắm mà gió thổi xuyên qua luôn. Hãy chọn Áo gió (Windbreaker) hoặc áo da, áo phao loại vải dù chắn gió. Yêu cầu bắt buộc là phải có bo chun ở cổ tay và gấu áo. Gió nó toàn chui ngược từ tay áo lên nách thôi, lạnh lắm.

3. Quần - Đừng mặc quần bò (Jeans) rách gối!

Mình xin, lạy các ông trẻ. Tết nhất muốn ngầu thì về nhà hãy diện. Đi đường trường làm ơn cất mấy cái quần Jean rách gối đi.

- Thứ nhất: Vải bò khi gặp lạnh nó sẽ trở nên cứng và lạnh như băng áp vào da thịt.

- Thứ hai: Chỗ rách gối là nơi hứng gió trực tiếp. Về già đau khớp đừng than.

Giải pháp: Tốt nhất là mặc quần gió thể thao (loại dày dặn, bên trong lót nỉ càng tốt). Vừa thoải mái cử động chân phanh, chân số, vừa cản gió. Nếu anh em vẫn thích mặc quần bò cho đẹp, thì ơn giời, hãy mặc thêm một chiếc quần tất nam hoặc quần giữ nhiệt mỏng bên trong. Không ai biết đâu mà ngại, ấm cái chân mình trước đã.

4. Bảo vệ "tứ chi" - Những vị trí hay bị lãng quên

Nhiều anh em mặc ấm lắm, nhưng đi được 50km là phải tấp vào lề đường vì tay chân tê cóng, không bóp nổi phanh.

  • Găng tay: Món đồ "bất ly thân". Đừng dùng găng tay len (gió xuyên qua ngay). Hãy kiếm loại găng tay da hoặc găng tay chuyên dụng đi xe máy, loại có lớp lót bông bên trong và mặt ngoài chống nước nhẹ. Nếu lỡ quên? Mẹo nhỏ là mua đôi găng tay y tế hoặc bao tay nilon (loại ăn gà rán ấy) đeo vào trong cùng, rồi đeo găng tay vải ra ngoài. Bao ấm!
  • Giày và Tất: Đi giày thể thao (Sneaker) hoặc Boots cổ cao là tốt nhất. Tránh đi giày lười hay dép lê (lạnh là một chuyện, nhưng nguy hiểm là chuyện lớn hơn). Mình thường đi 2 đôi tất. Một đôi mỏng bên trong, một đôi dày cổ cao trùm ra ngoài ống quần. Nhìn hơi "lúa" tí nhưng gió không lùa vào ống chân được.
  • Khăn quàng cổ: Đừng để cổ hở. Một chiếc khăn ống đa năng (cái loại mấy anh em phượt hay dùng ấy) kéo lên che mũi, che tai là best choice. Nó vừa lọc bụi, vừa ấm cổ, lại không bị vướng víu như khăn len dài ngoằng.

5. Áo mưa - Vũ khí bí mật

Đây là bài học mình rút ra sau một lần đi về quê gặp mưa phùn ở đoạn Phủ Lý. Dù trời không mưa to, nhưng sương mù và hơi nước nó ngấm dần vào áo, lạnh run người.

Kinh nghiệm là luôn thủ sẵn một bộ quần áo mưa rời (đừng dùng áo mưa cánh dơi nhé, bay phần phật nguy hiểm lắm). Nếu trời quá rét hoặc gió quá to, anh em cứ mặc bộ quần áo mưa này ra ngoài cùng. Nó là lớp chắn gió tuyệt đối, chấp hết các loại gió mùa Đông Bắc luôn. Mặc vào người sẽ thấy ấm lên ngay lập tức. Nhìn thì hơi cồng kềnh như phi hành gia, nhưng về đến nhà an toàn khỏe mạnh mới là quan trọng nhất.

6. Một chút tâm sự mỏng trước giờ G

Ngày 27, 28 Tết đường đông lắm. Người người về quê, nhà nhà về quê. Tâm lý ai cũng vội, muốn phóng nhanh về ăn bữa cơm tất niên với thầy u. Nhưng mình khuyên thật, "nhanh một phút, chậm cả đời".

Anh em đi xe máy nhớ kiểm tra lốp, phanh, nhông xích trước khi đi. Mặc đồ ấm nhưng phải gọn gàng, đừng để dây dợ lằng nhằng quấn vào bánh xe. Mệt thì tấp vào quán nước làm cốc trà nóng, hút điếu thuốc (nếu có hút) cho tỉnh táo rồi đi tiếp. Đừng cố quá.

Về đến cổng nhà, thấy mùi khói bếp, thấy cành đào phai trước sân, thấy bố mẹ ra đón... lúc đấy mọi mệt mỏi, bụi bặm đường trường tan biến hết. Cảm giác đấy nó sướng lắm, sướng hơn bất kỳ cái "niềm vui" nào khác trên đời.

Lời kết: Thôi, bài cũng dài rồi (viết theo cảm xúc nên tuôn trào quá). Hy vọng mấy cái kinh nghiệm vặt vãnh này của mình giúp ích được cho anh em trong chuyến đi sắp tới.

Chúc anh em thượng lộ bình an, chắc tay lái, về quê ăn Tết vui vẻ, bánh chưng đầy thịt nhé! Hẹn gặp lại anh em ở những bài viết sau Tết (lúc đấy chắc lại quay về chủ đề cũ thôi hehe).

Bái bai!

Đăng nhận xét